Con phố nhỏ căn nhà thuê cũ nát
Tôi làm người ở trọ ở tỉnh xa
Chưa yêu đương gian díu mộng đàn bà
Mê sáo nhạc khúc đàn vang tiếng hát
Tôi hai mươi chưa yêu tiền yêu bạc
Chỉ yêu đời nỗi nhớ chẳng thành tên
Bất chợt một ngày cô gái nhà bên
Ngó ngàng sang gieo buồn trong ảo mộng
Tôi đã yêu khúc nhạc nào thêm thắm
Mỗi tối trở về em lại ghé sang chơi
Nghe tiếng đàn em nói nhỏ tai tôi
"Em sẽ yêu anh khi anh là hoàng tử"
Tôi cũng biết tình tôi như vỡ đổ
Bởi tôi chỉ là một gã ngốc nhà quê
Cũng yêu em nhưng đành lỗi hẹn thề
Chẳng dám mộng lời yêu nguời ta là công chúa
Em cứ mơ những điều tôi không có
Để tôi giận mình mang kiếp sống bê tha
Tôi chẳng trách em công chúa ngọc ngà
Những giấc mộng xa vời - Làm sao tôi có thể
Monday, 15 December 2008
Kẻ trộm, gái đĩ và thầy thuốc
Quỷ sứ bắt ba hồn trê ndương thế về nộp Diêm Vương. Diêm Vương phán hỏi:
- Chúng bây khi sống làm nghề gì?
Hồn tên ăn trộm thưa:
- Con nghèo lắm, không có của cải mà bố thí, nên phải thí công, đêm nào cũng đi xem nhà ai bỏ quên cái gì thì con đem về cất giấu cho họ.
Diêm Vương khen:
-Nguơi chịu khó với đời, cho ngườii đầu thai làm quan lớn!
Hồn gái đĩ tâu:
- Con từ nhỏ đến lớn không có chồng, nhưng tính lại hay thương người, nhất là những người đàn ông góa bụa. Ai đến, con cũng tiếp đãi như chồng!
Diêm Vương khen:
- Ngươi thật có lòng nhân đức, cho ngươi đầu thai làm bà lớn!
Hỏi đến thầy thuốc thì hồn nói:
- Con không có lòng nhân đức như hai người kia. Chỉ biết rằng ở dương thế, con cứu chữa được nhiều người khỏi bệnh tật.
Diêm Vương nổi giận đùng đùng, mắt:
- Thì ra những khi ta sai quỷ sứ lên dương thế bắt hồn về, chính mi đã làm cản trở lệnh ta! Ðem bỏ vạc dầu!
Hồn thầy thuốc quỳ lậy, vừa khóc vừa nói:
- Xin Ðại Vương đình cho một đêm, để con về bảo con trai đi ăn trộm, con gái con đi làm đĩ, chớ làm chuyện phúc đức mà bị bỏ vạc dầu!
- Chúng bây khi sống làm nghề gì?
Hồn tên ăn trộm thưa:
- Con nghèo lắm, không có của cải mà bố thí, nên phải thí công, đêm nào cũng đi xem nhà ai bỏ quên cái gì thì con đem về cất giấu cho họ.
Diêm Vương khen:
-Nguơi chịu khó với đời, cho ngườii đầu thai làm quan lớn!
Hồn gái đĩ tâu:
- Con từ nhỏ đến lớn không có chồng, nhưng tính lại hay thương người, nhất là những người đàn ông góa bụa. Ai đến, con cũng tiếp đãi như chồng!
Diêm Vương khen:
- Ngươi thật có lòng nhân đức, cho ngươi đầu thai làm bà lớn!
Hỏi đến thầy thuốc thì hồn nói:
- Con không có lòng nhân đức như hai người kia. Chỉ biết rằng ở dương thế, con cứu chữa được nhiều người khỏi bệnh tật.
Diêm Vương nổi giận đùng đùng, mắt:
- Thì ra những khi ta sai quỷ sứ lên dương thế bắt hồn về, chính mi đã làm cản trở lệnh ta! Ðem bỏ vạc dầu!
Hồn thầy thuốc quỳ lậy, vừa khóc vừa nói:
- Xin Ðại Vương đình cho một đêm, để con về bảo con trai đi ăn trộm, con gái con đi làm đĩ, chớ làm chuyện phúc đức mà bị bỏ vạc dầu!
Tế nhị trong quan hệ nam nữ
Peter kể cho Tom nghe về bữa tiệc hôm trước mà anh ta đi dự với bạn gái của mình là Ann: “Hôm đó nàng mặc một chiếc áo không dây vô cùng kiều diễm. Nàng khiến cho cả bữa tiệc phải ngắm nhìn từ đầu tới cuối. Tớ cảm thấy vô cùng tự hào vì bạn gái mới quen cho đến khi nàng đứng dậy khỏi ghế ngồi để ra sàn nhảy với tớ. Một thằng cha căng chú kiết nào đó vô tình dẫm lên chiếc váy của nàng. Nó tụt xuống làm cả phòng quay lại nhìn..”
“Thế thì chắc nàng xấu hổ lắm nhỉ?”
“Tớ cũng chẳng biết nữa, lúc ấy làm sao tập trung được để mà nhìn mặt”
***
Anh chồng về đến nhà thì thấy cô vợ đang tiếp một vị khách lạ trong phòng, hai người tỏ ra “thân mật” quá mức cần thiết. Cô vợ nhìn thấy chồng về, nhanh nhảu: “Đây là George bạn mới của em, còn đây là Sting chồng của em. Hai anh làm quen với nhau đi, em đi gọi xe cứu thương”.
“Thế thì chắc nàng xấu hổ lắm nhỉ?”
“Tớ cũng chẳng biết nữa, lúc ấy làm sao tập trung được để mà nhìn mặt”
***
Anh chồng về đến nhà thì thấy cô vợ đang tiếp một vị khách lạ trong phòng, hai người tỏ ra “thân mật” quá mức cần thiết. Cô vợ nhìn thấy chồng về, nhanh nhảu: “Đây là George bạn mới của em, còn đây là Sting chồng của em. Hai anh làm quen với nhau đi, em đi gọi xe cứu thương”.
Friday, 12 December 2008
vồ
Bà lão đem một con mèo đi bán, có người định mua nên hỏi:
- Mèo này có vồ chuột không bà?
- Chuột thì không biết, nhưng gà con thì... phát một!
Người kia nghe thế bỏ đi. Chị bán rau ngồi cạnh bảo bà lão:
- Cụ nói nó vồ gà con thì ai dám mua?
Lát sau lại có người đến mua, lại hỏi, bà lão nói:
- Ui, nó vồ chuột giỏi lắm đấy!
Khách mừng giở ví lấy tiền mua mèo. Bà lão đắc ý nói với con mèo:
- Hết vồ của nhà bà nhé con!
Người kia thấy lạ bèn hỏi:
- Vồ gì hả bà?
- Thì vồ gà con chứ gì nữa!
- Mèo này có vồ chuột không bà?
- Chuột thì không biết, nhưng gà con thì... phát một!
Người kia nghe thế bỏ đi. Chị bán rau ngồi cạnh bảo bà lão:
- Cụ nói nó vồ gà con thì ai dám mua?
Lát sau lại có người đến mua, lại hỏi, bà lão nói:
- Ui, nó vồ chuột giỏi lắm đấy!
Khách mừng giở ví lấy tiền mua mèo. Bà lão đắc ý nói với con mèo:
- Hết vồ của nhà bà nhé con!
Người kia thấy lạ bèn hỏi:
- Vồ gì hả bà?
- Thì vồ gà con chứ gì nữa!
Siêu quảng cáo
Một nhà buôn rao bán vẹt giữa chợ, ông ta quả quyết rằng con vẹt này biết nói, biết làm thơ và còn biết tranh luận. Một gã “nhà giàu mới” tình cờ đi ngang nghe thế lấy làm nghi ngờ bèn hỏi con vẹt:
-Mày biết nói thật ư?
- Không còn nghi ngờ gì nữa.
Gã “nhà giàu mới” khoái quá bèn mua con vẹt với giá cắt cổ. Nhưng sau một thời gian gã phát hiện con vẹt chỉ biết nói mỗi câu “Không còn nghi ngờ gì nữa” thì lấy làm cay lắm. Một hôm, gã vừa cho vẹt ăn vừa lẩm bẩm:
- Tao thật ngu khi mua mày về.
- Không còn nghi ngờ gì nữa! - Con vẹt nói luôn.
-Mày biết nói thật ư?
- Không còn nghi ngờ gì nữa.
Gã “nhà giàu mới” khoái quá bèn mua con vẹt với giá cắt cổ. Nhưng sau một thời gian gã phát hiện con vẹt chỉ biết nói mỗi câu “Không còn nghi ngờ gì nữa” thì lấy làm cay lắm. Một hôm, gã vừa cho vẹt ăn vừa lẩm bẩm:
- Tao thật ngu khi mua mày về.
- Không còn nghi ngờ gì nữa! - Con vẹt nói luôn.
Nhiễm bệnh nghề nghiệp quá nặng!
Anh chàng kia hỏi:
- Rồi sao?
- Tớ mời nàng về nhà và nàng đề nghị tớ cởi áo nàng ra.
- Cậu cứ đùa!
- Tớ kéo váy nàng xuống và đặt nàng lên bàn, cạnh cái laptop mới của tớ.
- Cái gì cơ? Cậu lại mua laptop mới à? Hiệu gì thế? Cấu hình ra sao?
*
* *
Một giám đốc dự án, một lập trình viên và một anh thợ sửa máy tính đang đi trên xe thì bị xịt lốp. Ba người bắt tay vào nghĩ cách giải quyết.
Giám đốc dự án nói:
- Hãy bắt taxi và chỉ sau 10 phút chúng ta sẽ tới nơi.
Lập trình viên bày kế:
- Chúng ta có hướng dẫn cho tài xế ở đây. Tôi có thể dễ dàng thay lốp rồi chúng ta tiếp tục đi.
Anh thợ sửa máy xen vào:
- Trước hết, hãy tắt động cơ và khởi động lại. Có thể điều đó sẽ giải quyết rắc rối.
Đột nhiên, một kỹ sư phần mềm Windows đi ngang qua. Thấy vậy, anh ta tư vấn:
- Hãy thử đóng hết các cửa sổ lại, nhảy ra khỏi xe rồi nhảy vào và thử lại.
*
* *
Trên bia mộ một lập trình viên mới qua đời, người ta để trên bia của anh ta như sau: “Run-time error at 18-12-1997”.
- Rồi sao?
- Tớ mời nàng về nhà và nàng đề nghị tớ cởi áo nàng ra.
- Cậu cứ đùa!
- Tớ kéo váy nàng xuống và đặt nàng lên bàn, cạnh cái laptop mới của tớ.
- Cái gì cơ? Cậu lại mua laptop mới à? Hiệu gì thế? Cấu hình ra sao?
*
* *
Một giám đốc dự án, một lập trình viên và một anh thợ sửa máy tính đang đi trên xe thì bị xịt lốp. Ba người bắt tay vào nghĩ cách giải quyết.
Giám đốc dự án nói:
- Hãy bắt taxi và chỉ sau 10 phút chúng ta sẽ tới nơi.
Lập trình viên bày kế:
- Chúng ta có hướng dẫn cho tài xế ở đây. Tôi có thể dễ dàng thay lốp rồi chúng ta tiếp tục đi.
Anh thợ sửa máy xen vào:
- Trước hết, hãy tắt động cơ và khởi động lại. Có thể điều đó sẽ giải quyết rắc rối.
Đột nhiên, một kỹ sư phần mềm Windows đi ngang qua. Thấy vậy, anh ta tư vấn:
- Hãy thử đóng hết các cửa sổ lại, nhảy ra khỏi xe rồi nhảy vào và thử lại.
*
* *
Trên bia mộ một lập trình viên mới qua đời, người ta để trên bia của anh ta như sau: “Run-time error at 18-12-1997”.
Đệ nhất kiếm
Giang hồ đang nín thở chờ đợi cuộc so tài của 3 cao thủ võ lâm. Họ đều là những người được mệnh danh đệ nhất kiếm trong thiên hạ. Và cuộc so tài bắt đầu...
Cao thủ thứ nhất tuốt kiếm vung lên, một con ruồi đứt làm hai mảnh rơi xuống.
Liền theo đó, cao thủ thứ hai vung kiếm lên chém, một con ruồi cũng chung số phận nhưng đứt làm 4 mảnh rơi xuống. Mọi người ai cũng trầm trồ khâm phục.
Cuối cùng một lão tiền bối vung kiếm lên chém con ruồi tiếp theo. Con ruồi chẳng những không chết mà còn cất cánh bay vụt đi. Lão tiền bối lăn ra cười sằng sặc. Mọi người ngạc nhiên hỏi:
- Này lão, lão đã chém trượt rồi còn vui nỗi gì mà lăn ra cười vậy?
Cố gắng nhịn cười, lão tiền bối đáp:
- Quả thực là ta có chém trượt thật, nhưng con ruối đó sẽ không bao giờ có cảm giác "sung sướng" nữa.
- ???
Cao thủ thứ nhất tuốt kiếm vung lên, một con ruồi đứt làm hai mảnh rơi xuống.
Liền theo đó, cao thủ thứ hai vung kiếm lên chém, một con ruồi cũng chung số phận nhưng đứt làm 4 mảnh rơi xuống. Mọi người ai cũng trầm trồ khâm phục.
Cuối cùng một lão tiền bối vung kiếm lên chém con ruồi tiếp theo. Con ruồi chẳng những không chết mà còn cất cánh bay vụt đi. Lão tiền bối lăn ra cười sằng sặc. Mọi người ngạc nhiên hỏi:
- Này lão, lão đã chém trượt rồi còn vui nỗi gì mà lăn ra cười vậy?
Cố gắng nhịn cười, lão tiền bối đáp:
- Quả thực là ta có chém trượt thật, nhưng con ruối đó sẽ không bao giờ có cảm giác "sung sướng" nữa.
- ???
20$ Hay Là Mất ?
Một bà cụ đi trên đường, hai tay xách 2 cái túi to. Một cái túi bị rách, từ đó những tờ 20 USD lần lượt bay ra...
Một cảnh sát nhặt được một tờ, đuổi theo gọi bà cụ.
- Bà ơi, những tờ 20 USD của bà đang bay kìa.
- Cám ơn cậu đã nhắc nhở.
Bà cụ lụm cụm nhặt tiền. Viên cảnh sát thắc mắc:
- Làm sao mà bà có được nhiều tiền như vậy?
- Nhà ta sát sân vận động. Mỗi lần có trận đấu thì có rất nhiều người hâm mộ bóng đá đến xem và họ vô duyên tè bậy ngay vào vườn nhà ta. Thế là ta nghĩ ra một cách, mỗi khi có trận đấu, ta liền nấp dưới hàng rào, tay cầm một cái kéo to. Mỗi khi có tên nào định tè bậy thì ta giơ kéo lên và quát "20 USD hay là mất...".
- Một sáng kiến không tồi chút nào! - Viên cảnh sát phá ra cười. - Chúc bà may mắn, à tiện thể cho cháu hỏi, còn cái gì trong túi thứ 2 kia vậy?
- Ừm, không phải ai trong bọn họ cũng đều chịu trả tiền đâu, cậu ạ...
Một cảnh sát nhặt được một tờ, đuổi theo gọi bà cụ.
- Bà ơi, những tờ 20 USD của bà đang bay kìa.
- Cám ơn cậu đã nhắc nhở.
Bà cụ lụm cụm nhặt tiền. Viên cảnh sát thắc mắc:
- Làm sao mà bà có được nhiều tiền như vậy?
- Nhà ta sát sân vận động. Mỗi lần có trận đấu thì có rất nhiều người hâm mộ bóng đá đến xem và họ vô duyên tè bậy ngay vào vườn nhà ta. Thế là ta nghĩ ra một cách, mỗi khi có trận đấu, ta liền nấp dưới hàng rào, tay cầm một cái kéo to. Mỗi khi có tên nào định tè bậy thì ta giơ kéo lên và quát "20 USD hay là mất...".
- Một sáng kiến không tồi chút nào! - Viên cảnh sát phá ra cười. - Chúc bà may mắn, à tiện thể cho cháu hỏi, còn cái gì trong túi thứ 2 kia vậy?
- Ừm, không phải ai trong bọn họ cũng đều chịu trả tiền đâu, cậu ạ...
Những Cô Hoa Hậu Thông Minh
Các cuộc thi sắc đẹp ngày càng nở rộ, phần thi ứng xử ngày càng được quan tâm. Dư luận đã từ lâu hồi hộp, khao khát và bàng hoàng trước những câu hỏi đầy trí tuệ và những câu trả lời đầy táo bạo, ngẫu hứng của nhiều người đẹp. Trong cuộc thi gần đây, chúng tôi đã ghi lại được một số câu hỏi và trả lời quá sức thú vị, thiết tưởng cần đưa lên mặt báo cho bạn đọc chiêm ngưỡng và... nhìn lại mình.
Hỏi: Giữa hòa bình và chiến tranh, em thích gì hơn? Em chọn cách nào để hy sinh cho hòa bình thế giới?
Trả lời: Giữa hòa bình và chiến tranh, em thích đàm phán nhất. Đàm phán được đi ô tô, được ở khách sạn, được quay ti vi và được đàm phán đi đàm phán lại nhiều lần.
Nếu phải chết cho hòa bình thế giới, em muốn chết bằng cách nhịn ăn. Cách này khi được cứu chữa kịp thời, sống lại sẽ có thân hình tuyệt đẹp.
Hỏi: Nếu đoạt vương miện, việc đầu tiên của em là gì?
Trả lời: Việc đầu tiên là em không cử động mạnh, kẻo nó rơi mất. Sau đó em sẽ cất cẩn thận vương miện vào hộp, hộp để trong va-li, va-li bỏ trong tủ khóa lại, chìa khóa tủ em sẽ đánh hai chiếc, một chiếc em giữ, một chiếc treo trên trần nhà để không bị mất.
Hỏi: Em hãy cho biết biển khác đất liền ở chỗ nào, và tại sao nhiều người thích tắm biển?
Trả lời: Biển khác đất liền ở rất nhiều chỗ, thưa ban giám khảo. Biển có màu xanh, trong khi đất liền có màu đủ thứ. Biển có cá là chính, còn đất liền có trâu bò là chính. Biển có thuyền, còn đất liền có xích lô. Biển còn sinh ra mực một nắng, trong khi đất liền chỉ sinh ra lẩu hải sản. Cuối cùng biển luôn có sóng tự nhiên còn đất liền muốn có sóng thì phải đào đường. Nhiều người, đặc biệt là các cô, tắm biển bởi nhiều cái lợi. Tắm biển không phải xát xà phòng. Tắm biển không bao giờ bị cúp nước giữa chừng, thú vị nữa là tắm biển không cần phòng tắm.
Hỏi: Em hãy cho biết đâu là đức tính quan trọng nhất của người phụ nữ hôm nay?
Trả lời: Dạ thưa ban giám khảo, đức tính quan trọng nhất của người phụ nữ hôm nay là hôm nào cũng nhớ rằng mình đẹp, luôn luôn bôi đủ thứ kem dưỡng da, kem chống nắng, chống nhăn, uống đủ thứ nước trái cây và đánh răng đều cho hàm răng chắc khỏe. Người phụ nữ hôm nay cũng phải ham đọc sách, đặc biệt là khi sách đang bán giảm giá. Vừa đọc vừa đánh dấu những chỗ không hiểu để sau này khi đi thi trò chơi truyền hình thì tránh những câu hỏi đó.
Người phụ nữ cũng cần quan tâm tới nội trợ, biết các món ăn làm sẵn bán ở siêu thị có hạn sử dụng bao nhiêu ngày để ăn vào không đau bụng, hoặc nếu có đau cũng không đau dồn dập từng cơn.
Hỏi: Em hãy cho biết dịch cúm gà xuất phát từ đâu, và muốn đề phòng phải làm cách nào?
Trả lời: Thưa ban giám khảo, dịch cúm gà rõ ràng xuất phát từ gà, nhưng gà xuất phát từ chuồng gà, còn chuồng gà xuất phát từ tre, tre có nguồn gốc là măng nên suy cho cùng cúm gà có nguyên nhân do măng mà ra. Do đấy, để đề phòng cúm gà ta không nên ăn canh măng, kể cả măng tây vì hiện nay gà tây cũng đã bị rồi. Nhưng cũng đừng nên hoảng sợ quá đáng bởi vi-rút cúm không tồn tại lâu, ta có thể dùng măng khô hoặc măng đóng hộp.
Tuy ban giám khảo không hỏi, em cũng xin mạnh dạn trả lời là triệu chứng của người mắc bệnh cúm gà là họ hay gáy như gà, nên ta cần tránh xa những người có tiếng kêu khác lạ.
Hỏi: Em hãy cho biết vì sao vàng lên giá và nếu em đoạt giải, em có mang tiền thưởng mua vàng hay không?
Trả lời: Trước tiên em xin gửi tới ban giám khảo và ban tổ chức lời chào trân trọng nhất.Theo em, vàng lên giá vì rau lên giá, cá lên giá, thịt heo cũng lên giá. Lý do nữa là đang có thi đấu bóng đá thế giới, quốc gia nào cũng tích trữ vàng để làm cúp nên vàng trở nên khan hiếm. Xưa nay em cũng không thích vàng vì em tin rằng mình có tấm lòng vàng. Mặc dù tấm lòng đó không thể cân được, nhưng em nặng tới 60 ký lô thì ít ra phần vàng cũng phải 5kg, chả cần lo lắng gì cả. Nếu được vương miện và được giải thưởng, em sẽ dùng tiền ấy để mua hột xoàn, phần còn lại em sẽ giúp đỡ các gia đình bán vàng đang lâm vào hoàn cảnh khó khăn. Em cũng trích một phần ba số tiền còn lại để ủng hộ người lớn thất học, các doanh nhân có hoàn cảnh đặc biệt và quỹ nhi đồng Liên hiệp quốc. Cuối cùng, em kính chúc ban giám khảo khỏe mạnh, có nhiều niềm vui trong cuộc sống và không bị tác động nhiều của giá vàng trên thị trường.
Hỏi: Giữa hòa bình và chiến tranh, em thích gì hơn? Em chọn cách nào để hy sinh cho hòa bình thế giới?
Trả lời: Giữa hòa bình và chiến tranh, em thích đàm phán nhất. Đàm phán được đi ô tô, được ở khách sạn, được quay ti vi và được đàm phán đi đàm phán lại nhiều lần.
Nếu phải chết cho hòa bình thế giới, em muốn chết bằng cách nhịn ăn. Cách này khi được cứu chữa kịp thời, sống lại sẽ có thân hình tuyệt đẹp.
Hỏi: Nếu đoạt vương miện, việc đầu tiên của em là gì?
Trả lời: Việc đầu tiên là em không cử động mạnh, kẻo nó rơi mất. Sau đó em sẽ cất cẩn thận vương miện vào hộp, hộp để trong va-li, va-li bỏ trong tủ khóa lại, chìa khóa tủ em sẽ đánh hai chiếc, một chiếc em giữ, một chiếc treo trên trần nhà để không bị mất.
Hỏi: Em hãy cho biết biển khác đất liền ở chỗ nào, và tại sao nhiều người thích tắm biển?
Trả lời: Biển khác đất liền ở rất nhiều chỗ, thưa ban giám khảo. Biển có màu xanh, trong khi đất liền có màu đủ thứ. Biển có cá là chính, còn đất liền có trâu bò là chính. Biển có thuyền, còn đất liền có xích lô. Biển còn sinh ra mực một nắng, trong khi đất liền chỉ sinh ra lẩu hải sản. Cuối cùng biển luôn có sóng tự nhiên còn đất liền muốn có sóng thì phải đào đường. Nhiều người, đặc biệt là các cô, tắm biển bởi nhiều cái lợi. Tắm biển không phải xát xà phòng. Tắm biển không bao giờ bị cúp nước giữa chừng, thú vị nữa là tắm biển không cần phòng tắm.
Hỏi: Em hãy cho biết đâu là đức tính quan trọng nhất của người phụ nữ hôm nay?
Trả lời: Dạ thưa ban giám khảo, đức tính quan trọng nhất của người phụ nữ hôm nay là hôm nào cũng nhớ rằng mình đẹp, luôn luôn bôi đủ thứ kem dưỡng da, kem chống nắng, chống nhăn, uống đủ thứ nước trái cây và đánh răng đều cho hàm răng chắc khỏe. Người phụ nữ hôm nay cũng phải ham đọc sách, đặc biệt là khi sách đang bán giảm giá. Vừa đọc vừa đánh dấu những chỗ không hiểu để sau này khi đi thi trò chơi truyền hình thì tránh những câu hỏi đó.
Người phụ nữ cũng cần quan tâm tới nội trợ, biết các món ăn làm sẵn bán ở siêu thị có hạn sử dụng bao nhiêu ngày để ăn vào không đau bụng, hoặc nếu có đau cũng không đau dồn dập từng cơn.
Hỏi: Em hãy cho biết dịch cúm gà xuất phát từ đâu, và muốn đề phòng phải làm cách nào?
Trả lời: Thưa ban giám khảo, dịch cúm gà rõ ràng xuất phát từ gà, nhưng gà xuất phát từ chuồng gà, còn chuồng gà xuất phát từ tre, tre có nguồn gốc là măng nên suy cho cùng cúm gà có nguyên nhân do măng mà ra. Do đấy, để đề phòng cúm gà ta không nên ăn canh măng, kể cả măng tây vì hiện nay gà tây cũng đã bị rồi. Nhưng cũng đừng nên hoảng sợ quá đáng bởi vi-rút cúm không tồn tại lâu, ta có thể dùng măng khô hoặc măng đóng hộp.
Tuy ban giám khảo không hỏi, em cũng xin mạnh dạn trả lời là triệu chứng của người mắc bệnh cúm gà là họ hay gáy như gà, nên ta cần tránh xa những người có tiếng kêu khác lạ.
Hỏi: Em hãy cho biết vì sao vàng lên giá và nếu em đoạt giải, em có mang tiền thưởng mua vàng hay không?
Trả lời: Trước tiên em xin gửi tới ban giám khảo và ban tổ chức lời chào trân trọng nhất.Theo em, vàng lên giá vì rau lên giá, cá lên giá, thịt heo cũng lên giá. Lý do nữa là đang có thi đấu bóng đá thế giới, quốc gia nào cũng tích trữ vàng để làm cúp nên vàng trở nên khan hiếm. Xưa nay em cũng không thích vàng vì em tin rằng mình có tấm lòng vàng. Mặc dù tấm lòng đó không thể cân được, nhưng em nặng tới 60 ký lô thì ít ra phần vàng cũng phải 5kg, chả cần lo lắng gì cả. Nếu được vương miện và được giải thưởng, em sẽ dùng tiền ấy để mua hột xoàn, phần còn lại em sẽ giúp đỡ các gia đình bán vàng đang lâm vào hoàn cảnh khó khăn. Em cũng trích một phần ba số tiền còn lại để ủng hộ người lớn thất học, các doanh nhân có hoàn cảnh đặc biệt và quỹ nhi đồng Liên hiệp quốc. Cuối cùng, em kính chúc ban giám khảo khỏe mạnh, có nhiều niềm vui trong cuộc sống và không bị tác động nhiều của giá vàng trên thị trường.
Thơ : Xuân quê - (Quản Ngọc Bích)
Mẹ lùa chổi quét ra sân
Bao nhiêu năm tháng nhọc nhằn nắng mưa
Cánh đồng quê đã chuyển mùa
Rơm khô thôi cuốn đường bừa chiều đông.
Con diều thả giữa thinh không
Gió vi vu thổi mênh mông vòm trời
Lá cây vàng rụng tơi bời
“Cành khô” nay bỗng bật chồi mùa xuân.
Bánh chưng cha gói ngoài sân
Lá dong xanh gấp mấy lần nắng mưa
Gạo thơm tần tảo chiêm mùa
Chắt chiu đồng đất ngàn xưa dãi dầu.
Con ngồi trông bánh đêm thâu
Bao câu cổ tích nhiệm mầu lung linh
Nhịp chày giã gạo thập thình
Hằn sâu hiếu thảo lòng thành Lang Liêu.
Cho con biết mấy thương yêu
Mồ hôi cha mẹ sớm chiều nắng mưa
Bỗng nghe sông núi chuyển mùa
Lòng lâng lâng phút giao thừa thiêng liêng.
Bao nhiêu năm tháng nhọc nhằn nắng mưa
Cánh đồng quê đã chuyển mùa
Rơm khô thôi cuốn đường bừa chiều đông.
Con diều thả giữa thinh không
Gió vi vu thổi mênh mông vòm trời
Lá cây vàng rụng tơi bời
“Cành khô” nay bỗng bật chồi mùa xuân.
Bánh chưng cha gói ngoài sân
Lá dong xanh gấp mấy lần nắng mưa
Gạo thơm tần tảo chiêm mùa
Chắt chiu đồng đất ngàn xưa dãi dầu.
Con ngồi trông bánh đêm thâu
Bao câu cổ tích nhiệm mầu lung linh
Nhịp chày giã gạo thập thình
Hằn sâu hiếu thảo lòng thành Lang Liêu.
Cho con biết mấy thương yêu
Mồ hôi cha mẹ sớm chiều nắng mưa
Bỗng nghe sông núi chuyển mùa
Lòng lâng lâng phút giao thừa thiêng liêng.
Subscribe to:
Posts (Atom)